Skip to main content

Posts

Gặp thêm một lần, thì được gì?

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?”... Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa… Ảnh minh họa   Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh. Ngày anh nói vạn lời tàn nhẫn, em cứ nghĩ rằng nỗi đau em mang đã quá lớn, quá sức chị...

Trả cháu ngoại lại cho tôi!

Lời kể của bà Phùng Thị Thanh Con gái tôi tên Trần Thị Bảy năm nay 42 tuổi, bị chạm thần kinh từ nhỏ. Năm 2001, Bảy sinh con gái đầu lòng đặt tên Lê Thị Quyên, cả hai mẹ con cùng ở với tôi. Sau đó có ông Phùng Thanh Dũng là cán bộ chăm sóc trẻ em xã Tiên Lãnh và một cán bộ chăm sóc trẻ em huyện Tiên Phước đến nhà tôi nói vì gia đình thuộc hộ liệt sĩ (chồng tôi là liệt sĩ) được quan tâm nên “để cho cháu Quyên đi ăn học ở Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi sơ sinh Quảng Nam ở Tam Kỳ cho nó khôn ngoan”. Tôi không chịu, có chết thì chết, ăn khoai ăn sắn chi cũng bà cháu có nhau, chứ dẫn nó đi tôi nhớ cháu chịu không nổi. Rồi ông Dũng, ông Giá xuống quán cơm thủ thỉ chi không biết mà con Bảy dẫn con đi. Tôi nói với nó: “Ta không cho dẫn con bé đi răng mi cứ đòi?”. Con Bảy biểu: “Nhà khổ quá, có ông Dũng, ông Giá bảo đảm rồi”. Buổi sáng tháng 6-2007, con bé được đưa vào Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi sơ sinh ở Tam Kỳ (Quảng Nam). Tôi nhớ cháu quá, lặn lội đi thăm thuê xe thồ chạy 50-6...

Một phần xác chị Huyền nằm trong bể phốt thẩm mỹ Cát Tường?

  “Sau khi dùng máy quét lại các điểm trong ngôi nhà thì ở nơi chị Huyền thực hiện ca phẫu thuật có phát ra trường bức xạ xương cốt. Đặc biệt, ở khu vực nhà vệ sinh của thẩm mỹ viện, tín hiệu cho thấy có vật chất thi thể nằm tại đây. Có thể 1 phần xác nạn nhân đã bị phi tang xuống bể phốt”, tiến sĩ Bằng nhận định. Sáng ngày 28/12, trao đổi với PV, tiến sĩ Vũ Văn Bằng (Hội liên hiệp các nhà khoa học và kỹ thuật Việt Nam) cho biết, sau khi tiến hành dùng máy bức xạ từ quét ở khu vực nhà riêng của bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường (40 tuổi, ở số nhà 15, ngõ 562 đường Trần Cung, phường Cổ Nhuế (Từ Liêm, Hà Nội) và cơ sở thẩm mỹ viện Cát Tường ở số 45 đường Giải Phóng (quận Hai Bà Trưng), ông phát hiện thêm 2 điểm nghi vấn có xác nạn nhân trong thẩm mỹ viện Cát Tường. Theo ông Bằng, có thể loại bỏ khu vực nhà riêng của bác sĩ Tường vì máy đo không phát hiện dấu hiệu thi thể. “Tuy nhiên, ở cơ sở thẩm mỹ viện Cát Tường thì ngược lại, khi ngồi trên xe ô tô di chuyển đến địa điểm này, c...

Chuyện tình “chị gái” và “cu em”

Nguyễn Châu Loan (36 tuổi, quê Ba Vì, Hà Nội) là bệnh nhân của khoa thận nhân tạo Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) mười năm nay. Bệnh tật làm đôi chân Loan không đứng vững. Đôi chân đưa Loan đi làm, chạy thận suốt hơn năm năm nay là người đàn ông của đời chị: anh Nguyễn Văn Vượng (33 tuổi).  Loan hơn Vượng 3 tuổi nên thường gọi Vượng là “cu em”, Vượng gọi Loan là “chị gái”. Phép nhiệm mầu của tình yêu 5g30 một buổi sáng cuối thu, anh Vượng chở Loan từ nhà trọ gần bến xe Mỹ Đình vào Bệnh viện Bạch Mai. Bế chị xuống đứng đợi ở sân bệnh viện, anh đi gửi xe rồi trở lại bế chị lên tầng 4 khoa thận nhân tạo. Cho chị ăn sáng, anh đi trải ga giường, lấy kim tiêm, chuẩn bị dụng cụ, lắp máy... Đợi chị được bác sĩ lắp máy chạy thận đâu vào đấy, anh tất tả ghé qua nhà mẹ ruột ở phố Huế (quận Hai Bà Trưng) lấy thức ăn và trông coi mẹ.   Chị Loan và anh Vượng ở phòng trọ 11g trưa, anh trở về bệnh viện đón chị và làm những việc quen thuộc: gỡ kim tiêm, băng lại vết tiêm cho chị...

Công Vinh chính thức ở lại Sông Lam Nghệ An

Ông Nguyễn Hồng Thanh, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Thể thao SLNA cho biết: “Đây là cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi kể từ ngày Công Vinh trở về từ Nhật Bản. Buổi làm việc còn có HLV Nguyễn Hữu Thắng. Như đã nói từ trước, CLB Consadole Sapporo rất thiết tha mời Công Vinh tiếp tục cộng tác thêm một mùa nữa. Họ đã liên tục nâng mức phí từ 60.000 USD lên 160. 000 USD và 240.000 USD, thậm chí có thể lên tới 300.000 USD.                             Công Vinh quyết định ở lại SLNA bất chấp lời mời hấp dẫn từ CLB Nhật Bản CLB Sapporo không chỉ đồng ý trả cho SLNA số tiền này mà còn cam kết sẽ cho Vinh tiếp tục hưởng những chế độ đãi ngộ đặc biệt. Chứng tỏ Sapporo thực sự cần đến Vĩnh”. Ông Thanh nhấn mạnh: “Đây đều là những con số hấp dẫn với bất kỳ CLB nào, đặc biệt với SLNA vào hoàn cảnh gặp nhiều khó khăn về tài chính nhưng hiện nay. Nhưng dù là 240.000 USD tương đương với 5 tỉ hay cao đến 10 tỉ, ...

Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá

Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu? Hà Nội lạnh. Phố thưa người. Dòng đời thôi ồn ã. Căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Điệu nhạc buồn đâu đó. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông. “Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Để nghe chuông chiều xa vắng” Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn. Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh… Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương. Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương? Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt...

Thư gửi Ông già Noel của cô gái chưa sẵn sàng bị ế!

Nhân tiện, vào một dịp Giáng Sinh an lành ấm áp nào đó, nếu Ông thấy con là một cô gái ngoan và biết nghe lời, Ông cũng đừng quên gửi tặng con một anh chàng dễ mến, Ông nhé? Gửi Ông già Noel, Có phiền không nếu như con không gửi email cho Ông giống như nhiều đứa trẻ trên thế giới này đang gửi đi những yêu cầu của chúng cho Ông? Con biết, ngày nay công nghệ thông tin rất phát triển, bọn trẻ chỉ cần ngồi ở nhà có lò sưởi, tập trung một vài phút trước bàn làm việc của bố/mẹ, gõ lạch tạch đôi dòng email và bấm nút send là có thể kết nối được với Ông. Chúng thậm chí có thể gửi lời chào mừng hoặc yêu cầu vòi vĩnh quà cáp trên facebook cá nhân của chúng. Cũng thật tiện, Ông nhỉ? Nhưng con thì khác, con vẫn nghĩ khi viết thư có một ý nghĩa riêng biệt. Người ta gò từng con chữ, nắn nót từng dấu chấm câu cũng giống như cái cách người ta gieo thành tâm của mình vào bức thư đó. Giống như con bây giờ, con muốn gửi đến Ông rất nhiều điều, không phải là đòi hỏi quà cáp, bởi con đủ lớn để biế...