Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Tâm sự

Nhớ anh, em biết phải làm sao?

Hóa ra nỗi nhớ tuy vô hình nhưng giống một sợi dây mảnh, có thể thít chặt vào tim, cảm giác nghèn nghẹn, tưng tức. Lạ lắm, cứ trời trở gió trở mưa một chút thôi, không khí có vẻ ẩm thấp, cái hơi lạnh vấn vít ở quanh mình, con người ta lại cứ co mình vào với nỗi nhớ. Hóa ra nỗi nhớ tuy vô hình nhưng giống một sợi dây mảnh, có thể thít chặt vào tim, cảm giác nghèn nghẹn, tưng tức. Nhớ một người quá nhiều cũng mệt mỏi lắm đúng không? Thế mà em lại cứ mang dại khờ, ngốc nghếch, cứ nhớ về một người, về một hình bóng quẩn quanh. Quá khứ đã từng lướt qua nhau, đã từng lạc mất tay nhau… thôi thì, cứ chấp nhận như hiện tại, như thể chưa từng quen, như thể những người dưng xa lạ. Nhưng rồi em lại nhớ ngay cả một người dưng! Có thể cố gắng quên anh, có thể xóa số điện thoại của anh và nhắc nhở mình mãi mãi để lạc mất tay nhau rồi, sẽ không còn có thể tìm lại nữa đâu. Nhưng anh à, em vẫn nhớ thì biết làm sao? Em đã chiến đấu những ngày dài, rất dài. Những ngày cho em biết ...

“Đừng sợ, mẹ ở đây”, đôi khi con chỉ cần câu nói ấy!

Dù mạnh mẽ, kiên cường đến đâu cũng sẽ có lúc yếu lòng và chựng lại. Những lúc đó cần lắm một vòng tay yêu thương, chở che. Tôi khao khát được cuộn tròn người, được thu nhỏ lại bình yên trong vòng tay mẹ như những ngày ấu thơ và được nghe câu nói “Đừng sợ, mẹ ở đây.” Đã lâu, rất lâu rồi tôi mất đi cảm giác đợi chờ, chờ một tiếng yêu thương, chờ một lời động viên, chờ đợi sự quan tâm và cả những lời quát mắng khi phạm sai lầm. Khi tôi 12, ba mẹ li hôn. Tôi theo chân mẹ lên Sài Gòn sinh sống. Cuộc sống nơi đất khách quê người đối với một người mẹ đơn thân chưa từng rời quê hương thật không dễ dàng. Mẹ phải vật lộn giữa dòng đời với đủ thứ nghề để nuôi tôi ăn học. Đó là những ngày tháng cơ cực nhất trong cuộc đời tôi nhưng cũng là những ngày tháng hạnh phúc nhất. Hạnh phúc vì tôi luôn có mẹ kề bên, mẹ luôn cho tôi cảm giác an toàn và tình thương gấp bội. Nhưng chuyện gì đến rồi cũng đến, một người phụ nữ còn quá trẻ không thể chôn vùi cả tuổi xuân của mình. Một lúc nà...

Gặp thêm một lần, thì được gì?

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?”... Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa… Ảnh minh họa   Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh. Ngày anh nói vạn lời tàn nhẫn, em cứ nghĩ rằng nỗi đau em mang đã quá lớn, quá sức chị...

Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá

Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu? Hà Nội lạnh. Phố thưa người. Dòng đời thôi ồn ã. Căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Điệu nhạc buồn đâu đó. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông. “Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Để nghe chuông chiều xa vắng” Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn. Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh… Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương. Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương? Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt...

Thư gửi Ông già Noel của cô gái chưa sẵn sàng bị ế!

Nhân tiện, vào một dịp Giáng Sinh an lành ấm áp nào đó, nếu Ông thấy con là một cô gái ngoan và biết nghe lời, Ông cũng đừng quên gửi tặng con một anh chàng dễ mến, Ông nhé? Gửi Ông già Noel, Có phiền không nếu như con không gửi email cho Ông giống như nhiều đứa trẻ trên thế giới này đang gửi đi những yêu cầu của chúng cho Ông? Con biết, ngày nay công nghệ thông tin rất phát triển, bọn trẻ chỉ cần ngồi ở nhà có lò sưởi, tập trung một vài phút trước bàn làm việc của bố/mẹ, gõ lạch tạch đôi dòng email và bấm nút send là có thể kết nối được với Ông. Chúng thậm chí có thể gửi lời chào mừng hoặc yêu cầu vòi vĩnh quà cáp trên facebook cá nhân của chúng. Cũng thật tiện, Ông nhỉ? Nhưng con thì khác, con vẫn nghĩ khi viết thư có một ý nghĩa riêng biệt. Người ta gò từng con chữ, nắn nót từng dấu chấm câu cũng giống như cái cách người ta gieo thành tâm của mình vào bức thư đó. Giống như con bây giờ, con muốn gửi đến Ông rất nhiều điều, không phải là đòi hỏi quà cáp, bởi con đủ lớn để biế...

Em giấu cô đơn ở đâu?

Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi.                                                                                                                                 ... Cho tôi hay, tôi sẽ cùng em, ôm cô đơn vào lòng, ủ ấm! 1. Ba tháng trước… Tôi ngồi bên cạnh lặng nghe Du đàn, những phím dương cầm nhảy múa hân hoan, những ngón tay lướt nhẹ, đôi môi em khẽ mím. Bất chợt, một tiếng đàn vang lên chói tai, lạc lõng giữa một bản tình ca sâu lắng. - Rồi chúng ta sẽ thế nào? Tôi ngờ ngợ, đôi mắt Du loang loáng nước. - Em sai nhiều rồi, đúng không? Du quay sang nhìn khu...

Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá

Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu? Hà Nội lạnh. Phố thưa người. Dòng đời thôi ồn ã. Căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Điệu nhạc buồn đâu đó. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông. “Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Để nghe chuông chiều xa vắng” Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn. Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh … Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương. Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương? Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt ...

Mùa cưới, người ta dễ yêu, dễ cô đơn

Mùa này người ta dễ yêu nhau lắm đấy, tay siết tay ấm áp hơn, có người ấy trong cuộc đời thật tốt, gió bất chợt về cũng không lạnh bao nhiêu nữa. Còn người cô đơn lại càng thêm lạnh, cái lạnh quen thuộc gặm nhấm qua bao tháng năm, quen rồi nhưng bất chợt người ta vẫn rất cô đơn.  *** Em nhận ra mình vẫn còn biết yêu dù rằng tình yêu đã qua chưa từng trọn vẹn. Em cũng đã bắt đầu tin vào tình yêu, tin vào lựa chọn của hai người gọi là người yêu của nhau. Có lẽ muộn mất rồi, ba năm em lựa chọn có anh ở bên như người anh trai, là người hiểu em nhất, quan tâm và lo lắng cho em.  Em vẫn quen thản nhiên trước hiện hữu của anh, và hôm nay anh đã thuộc về chị ấy. Dù rằng anh có quan tâm em bao nhiêu, dù gia đình anh yêu quý em đến thế nào, dù rằng điều đó có làm chị không vui bao nhiêu...Thì người đứng bên anh vẫn là chị. Chớm nhận ra yêu thương cũng là lúc chạm vào đau đớn, giọt nước mắt rơi xuống đều là hối hận, còn quá nhiều điều em chưa hỏi anh một lần, còn những điều ...

Nếu em không gặp anh vào mùa đông năm ấy

Nếu em không gặp anh vào mùa đông năm ấy, em chẳng biết nụ hôn đầu đời lại nhanh như gió, nhẹ như mây. Yêu anh em mới biết vị ngọt ngào của tình yêu tuyệt với thế nào, vị mặn đắng của tình yêu ra sao. Và nếu không gặp anh vào mùa đông ấy…em sẽ không biết người em thương nhất là anh. *** Nếu em không  gặp anh vào mùa đông năm ấy… Em không biết chuyến tàu đêm tháng mười hai trời lộng gió, trăng tròn, sáng soi thẳng vào ô cửa của con tàu tạo nên những vòng tròn nhỏ xíu qua bàn tay em. Anh sẽ chẳng phải nghe em nói thao thao bất tuyệt về những câu chuyện nhỏ của một miền quê  “gió lào cát trắng". Em không biết mẹ anh là một người phụ nữa tuyệt vời đến thế, và anh may mắn có một gia đình thật ấm áp. Chuyến tàu đêm mùa đông đã đưa em gần gũi với gia đình anh hơn, mẹ thường gọi em qua vào ngày cuối tuần. Em bỗng nhiên trở thành một thành viên mới. Em phụ mẹ nấu ăn, phơi quần áo, phụ mẹ nhổ từng sợi tóc bạc trên mái đầu. Anh thì nằm gối đầu lên đùi mẹ bình yên. Cảm ơn...

Nhủ với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm!

Đến một lúc nào đó, khi lòng không quyết đoán, tim không quyết yêu, tay không quyết giữ, thì họ cũng vì lẽ đó mà rời xa ta, lỗi lầm đâu chỉ là do họ, mà là do ta đấy chứ? Có những mối quan hệ vì một lý do nào đó mà rơi vào đổ vỡ. Một thời gian sau một người chủ động mong muốn được quay lại. Lúc bấy giờ, cái mà họ muốn là tình yêu, là người yêu hay là một mối quan hệ mới xây nên từ nền móng đổ vỡ ban đầu? Thiết nghĩ, con người ta ở trên đời không ai là hoàn hảo, lại càng không có cách để yêu hoàn hảo một ai đó khác. Chính vì vậy nên người ta mới mong muốn được nương tựa lẫn nhau, được dựa dẫm vào nhau, nắm tay nhau, yêu thương nhau. Là để khi sai có người sẵn sàng mắng mỏ chỉ ra lỗi sai đó, khi yếu đuối có người bảo vệ, khi đơn côi có người để nhớ mong… Nhưng rồi chúng ta làm gì khi rơi vào một mối quan hệ yêu đương đúng nghĩa? Chúng ta có quan tâm nhau thật lòng hay chỉ hời hợt cho qua ngày qua tháng? Chúng ta có đồng điệu sẻ chia cùng nhau hay chỉ như những người ...

Không phải là yêu…

     Có lẽ lúc đầu do thấy tội nghiệp cô ấy không có ai đeo đuổi trong khi bạn bè đều có đôi nên tôi đã ngỏ lời yêu. Thật ra thì tính tình cô ấy rất tốt, luôn quan tâm đến mọi người nhiều khi quên cả bản thân mình; thế nhưng điều duy nhất khiến tôi lưỡng lự không muốn tiến tới hôn nhân là vì ngoại hình của cô ấy rất kém, vừa thấp bé, vừa xấu.      Khi chỉ có hai đứa thì không sao nhưng khi đi cùng nhau đến một nơi nào đó, tôi đều thấy không thoải mái, có cảm giác mọi người đều soi mói, chê bai; thậm chí cho rằng chúng tôi là đôi đũa lệch. Tôi rất muốn chia tay với cô ấy nhưng cứ thấy tội tội thế nào nên cứ lần lựa mãi… Đ.V.T (Đồng Nai) Bạn thân mến,     Nếu bạn yêu một ai đó chỉ vì người ấy xinh đẹp, sang trọng, giàu có… thì tình cảm đó rất dễ đổi thay một khi người ta không còn xinh đẹp, sang trọng, giàu có nữa. Ông bà ta nói, tốt gỗ hơn tốt nước sơn, vẻ đẹp tâm hồn mới đáng quý và nó không mất đi theo thời gian. Chính vì vậy, tìn...

Anh sẽ chờ… như mình đã hứa

  Có thể anh không xứng đáng với em, anh chỉ toàn đem đến cho em sự đau khổ và phiền muộn. Không biết khi nào anh mới có thể sữa chữa lại lỗi lầm của mình nhưng hôm nay anh chỉ có thể gửi đến em những lời tận đáy lòng mình. Anh sẽ giữ lời hứa, sẽ chờ em 10 năm như lời hứa năm nào, để chờ cơ hội từ em. Noel năm ấy- Noel đầu tiên của một sinh viên năm nhất, cũng là noel tôi  gặp em. Tôi đã đứng từ xa bấm số em, vọng lại từ đầu dây bên kia một giọng nói: “Đang ở đâu đó?”.  Em nhìn xung quanh để cố tìm một người con trai đang cầm điện thoại, rồi tôi đã đến bên em. Tôi còn nhớ như in ngày đó em trong chiếc quần jean với một chiếc áo ấm màu vàng nhạt thật đáng yêu, giản dị, đơn giản như khuôn mặt em vậy. Tôi đã bắt đầu yêu em như vậy. Thời gian trôi qua chúng tôi bắt đầu yêu nhau, những đêm dài tôi ngồi nói chuyện với em phía bên kia con đường sắt bằng ...